spot_img
spot_img
HomeReview sáchReview sách Mùa Hè Không Tên: Trở về miền ký ức tuổi...

Review sách Mùa Hè Không Tên: Trở về miền ký ức tuổi thơ

Nguyễn Nhật Ánh, cái tên đã gắn liền với tuổi thơ của bao thế hệ, lại một lần nữa khiến tôi phải ngồi xuống, lật từng trang sách và thầm thì với chính mình: “Ừ, tuổi trẻ là đây chứ đâu.” Với “Mùa Hè Không Tên”, ông không chỉ kể một câu chuyện, mà còn vẽ ra cả một bầu trời ký ức, nơi nắng hè rực rỡ, gió đồng lùa qua mái tóc, và những rung động đầu đời nhẹ nhàng len lỏi trong tim. Đây không phải là một cuốn sách để đọc vội, mà là để nhâm nhi, để nhớ, để tiếc nuối những ngày đã xa. Cùng Fahasa tìm hiểu trong bài viết dưới đây nhé. 

Nội dung chính “Mùa Hè Không Tên”

Câu chuyện trong “Mùa Hè Không Tên” bắt đầu như một buổi chiều hè bình yên ở một vùng quê nhỏ. Nhân vật chính là Nam, một cậu nhóc vừa rời ghế nhà trường cấp hai, đang đứng trước ngưỡng cửa của những ngày dài không bài vở, không áp lực, chỉ có tự do và những trò nghịch ngợm cùng đám bạn thân. Nhưng cái mùa hè ấy chẳng yên ả như Nam tưởng. Nó bắt đầu bằng một chuyến đi bất ngờ về quê ngoại, nơi cậu gặp lại cô bạn thời mẫu giáo – Hương, giờ đã lớn, đã khác, nhưng vẫn giữ ánh mắt trong veo làm Nam bối rối. Rồi từ đó, mọi thứ cứ cuốn đi như một cơn gió hè, mang theo cả niềm vui, nỗi buồn, và những bí mật mà chính Nam cũng chẳng ngờ tới.

Nguyễn Nhật Ánh không vội vàng đẩy câu chuyện lên cao trào. Ông để nó trôi chậm rãi, như cách một buổi trưa hè lặng lẽ trôi qua bên hiên nhà. Nam và Hương cùng nhau đạp xe qua những cánh đồng, thả diều trên triền đê, và đôi khi chỉ ngồi im lặng dưới gốc cây, nghe tiếng ve kêu rộn ràng. Nhưng giữa những khoảnh khắc trong trẻo ấy, có gì đó dần thay đổi. Nam bắt đầu nhận ra mình nhìn Hương lâu hơn, tim đập nhanh hơn khi cô cười. Còn Hương, cô dường như cũng mang một tâm sự chẳng thể nói ra, ẩn sau những câu bông đùa và cái cách cô hay quay mặt đi mỗi khi Nam hỏi gì đó quá sâu.

Câu chuyện không chỉ xoay quanh hai người họ. Có thằng Tí – bạn thân của Nam, lúc nào cũng nghịch như quỷ nhưng lại là người đầu tiên nhận ra Nam “có gì đó lạ”. Có bà ngoại của Hương, với những câu chuyện xưa cũ về làng quê và những mùa hè đã qua. Và cả chú chó Vàng nhỏ xíu cứ lẽo đẽo theo Nam khắp nơi, như một nhân chứng st cho những ngày hè chẳng thể nào quên. Tất cả hòa quyện thành một bức tranh tuổi trẻ, vừa rực rỡ vừa mong manh, như thể chỉ cần một cơn mưa rào là sẽ tan biến.

Giọng văn Nguyễn Nhật Ánh: Đơn sơ mà thấm thía

Đọc “Mùa Hè Không Tên”, không thể không yêu cái cách Nguyễn Nhật Ánh kể chuyện. Nó đơn giản đến mức tưởng như ai cũng có thể viết được, nhưng lại sâu sắc đến nỗi mỗi câu chữ đều như chạm vào một góc nhỏ trong lòng mình. Ông không dùng những từ ngữ đao to búa lớn, không cố làm cho câu chuyện trở nên phức tạp. Chỉ là những đoạn văn ngắn, những câu thoại hồn nhiên của đám trẻ, và những miêu tả nhẹ nhàng về cảnh vật quê nhà – thế mà đủ để thấy cả tuổi thơ mình hiện lên.

Cái tài của Nguyễn Nhật Ánh là ở chỗ ông biến những điều bình thường thành đặc biệt. Một buổi trưa ngồi câu cá bên ao, một lần cãi nhau với bạn vì chuyện vặt vãnh, hay cái cảm giác ngượng ngùng khi lần đầu thích ai đó – tất cả đều được ông kể lại với sự chân thật đến nao lòng. Đọc xong chỉ muốn chạy ngay ra đồng, nằm dài trên cỏ và ngắm mây trôi, như Nam và Hương đã từng làm.

Nhưng đừng nghĩ cuốn sách chỉ toàn màu hồng. Nguyễn Nhật Ánh luôn có cách cài vào đó chút buồn man mác, như cái cách mùa hè rồi cũng phải kết thúc, như cách tuổi trẻ chẳng thể kéo dài mãi. Có những đoạn đọc mà thấy nghẹn ở cổ, không phải vì bi kịch lớn lao gì, mà vì sự mong manh của những khoảnh khắc đẹp đẽ ấy. Ông không nói thẳng ra, nhưng qua từng dòng chữ, có thể hiểu rằng mùa hè không tên của Nam cũng là mùa hè không tên của mỗi chúng ta – một thời mà ta từng sống hết mình, từng yêu thương hết lòng, nhưng rồi cũng phải để nó trôi qua.

Tuổi trẻ, tình bạn và những rung động đầu đời

Nếu phải chọn một từ để nói về “Mùa Hè Không Tên”, đó sẽ là “tuổi trẻ”. Cuốn sách là một bài ca về những ngày tháng ấy – khi ta còn ngây ngô, còn tin rằng mọi thứ đều có thể, và còn dám mơ những giấc mơ không giới hạn. Nam không phải một anh hùng, không làm gì to tát, nhưng cậu là hiện thân của tất cả chúng ta ở tuổi 15: vụng về, tò mò, và luôn khao khát điều gì đó lớn lao hơn cuộc sống thường nhật.

Tình bạn cũng là một mảng màu rực rỡ trong sách. Nam, Tí và đám bạn trong làng không chỉ cùng nhau nghịch phá, mà còn chia sẻ những khoảnh khắc khó quên – từ việc cùng nhau bắt cá, trèo cây, đến những lần cãi vã rồi lại làm lành. Nguyễn Nhật Ánh khắc họa tình bạn ấy với sự trong trẻo và chân thành, khiến bạn đọc không khỏi nhớ đến những người bạn thời thơ ấu của mình.

Và tất nhiên, không thể không nhắc đến tình yêu – hay đúng hơn là những rung động đầu đời. Nam thích Hương, nhưng cậu chẳng biết gọi tên cảm giác ấy là gì. Cậu chỉ biết mình muốn ở gần cô, muốn thấy cô cười, và đôi khi lén nhìn cô từ xa mà tim đập thình thịch. Nguyễn Nhật Ánh không biến chuyện tình này thành một mối tình lãng mạn kiểu cổ tích. Nó gần gũi, đời thường, và có chút ngượng ngùng – đúng như cái cách mà hầu hết chúng ta từng trải qua lần đầu biết thích ai đó.

Cảm nhận từ bạn đọc 

Hỏi bất kỳ ai từng đọc “Mùa Hè Không Tên”, bạn sẽ thấy họ cười nhẹ và bảo: “Truyện này giống tuổi thơ mình quá.” Độc giả, từ những người trẻ mới lớn đến những người đã qua cái tuổi hồn nhiên ấy từ lâu, đều tìm thấy một phần của mình trong sách. Có người bảo đọc xong chỉ muốn về quê ngay, ngồi lại dưới mái hiên nghe bà kể chuyện. Có người lại nói rằng cuốn sách như một liều thuốc chữa lành, xoa dịu những ngày mệt mỏi của cuộc sống người lớn.

Nhiều nhà phê bình nhận xét rằng Nguyễn Nhật Ánh vẫn giữ được phong độ của mình – khả năng kể chuyện giản dị nhưng đầy sức hút, cùng tài năng tái hiện tuổi trẻ một cách sống động. Một bài viết trên báo từng gọi đây là “một khúc nhạc đồng quê dịu dàng giữa dòng chảy văn học hiện đại.” Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng sách hơi thiếu kịch tính, quá tập trung vào cảm xúc mà không có những tình tiết bất ngờ. Nhưng với tôi, cái “bình yên” ấy lại chính là điểm mạnh của “Mùa Hè Không Tên” – nó không cần ồn ào để chạm đến trái tim người đọc.

Một số trích dẫn hay và ấn tượng trong cuốn sách

  • “Mùa hè ấy, tớ không biết lớn lên là gì. Tớ chỉ biết nắng nóng lắm, và nụ cười của cậu mát hơn cả cây kem tớ thích nhất.”
  • “Có những ngày, tụi mình chỉ ngồi im nhìn mây trôi. Chẳng ai nói gì, nhưng tớ biết đó là ngày đẹp nhất trong đời.”
  • “Bà bảo mùa hè nào rồi cũng qua, nhưng ký ức thì ở lại. Tớ không tin lắm, cho đến khi tớ bắt đầu nhớ cậu.”
  • “Cuối cùng, tôi nghĩ nếu cần phải có một cái tên thì tôi sẽ đặt tên cho nó là ‘Mùa hè không tên’. Ờ, mùa hè đặc biệt của tôi cần gì phải khoác một cái tên riêng khi mà mỗi lần đầu óc tôi quay ngược về thời kỳ đó, tôi luôn thấy lòng đầy xáo trộn. Nó đã khắc lên số phận tôi những dấu vết không thể phai mờ – như vết chàm mà con người ta phải mang theo cho đến tận cuối đời.” ​
  • “Cánh đồng không nói gì, nhưng mỗi lần tớ chạy qua, nó như thì thầm rằng tớ đang sống những ngày đẹp nhất.”

Mua sách “Mùa Hè Không Tên” ở đâu?

Bạn có thể dễ dàng tìm mua sách “Mùa Hè Không Tên” của tác giả Nguyễn Nhật Ánh với giá tốt cùng nhiều ưu đãi hấp dẫn trên web/app Fahasa.com hoặc hệ thống nhà sách Fahasa trên toàn quốc.

Lời kết 

“Mùa Hè Không Tên” sẽ khiến bạn dừng lại một chút, nhìn lại những ngày đã qua và mỉm cười. Nguyễn Nhật Ánh đã làm cái điều mà ông giỏi nhất: kể một câu chuyện nhỏ, nhưng chứa đựng cả một thế giới lớn – thế giới của tuổi trẻ, của những mùa hè không tên mà ai cũng từng có. Đọc xong chỉ muốn cầm cuốn sách lên lần nữa, để sống lại cái cảm giác chạy chân trần trên đồng, nghe tiếng gió hè, và nhớ một người đã từng rất thích.

Ghé blog Fahasa để xem thêm nhiều nội dung hấp dẫn khác!

BÀI VIẾT LIÊN QUAN
ƯU ĐÃI RIÊNG CHO BẠN

Nhập mã FAHASABLOG1 để được giảm ngay 20k khi mua hàng tại Fahasa.com

spot_img
spot_img

XEM NHIỀU

spot_img
spot_img